Mới sáng ra, mặt trời chưa kịp ló dạng, nhỏ tỉnh dậy, mặt buồn rười rượi thò tay lên đầu giường lấy vội chú gấu bông yêu quí ôm vào lòng. Nhỏ độc thoại rồi lẳng lặng khóc. Nghe tiếng sụt sịt trong phòng, chị hai thấy lạ, gõ cửa. Nhỏ vội lau nước mắt, nhưng không thể dấu chị hai được gì. Mà thật ra nhỏ cũng không hiểu sao mình khóc nên không biết "thanh minh" với chị hai thế nào. Tự nhiên lại rơi lệ nữa, nó ôm chị hai nức nở. Chẳng hiểu chuyện gì chị hai bực mình mắng yêu nó. Nó kéo chị hai nằm xuống rồi kể thao thao bất tuyệt về giấc mơ hôm qua.