Hôm nay kỉ niệm ngày cưới mà sao lòng buồn đến thế. Một cảm giác thật khó tả, Một năm qua bao nhiêu là sóng gió , bao nhiêu hạnh phúc và cũng không it những lần mình khóc vì buồn chán và mệt mỏi. Nhớ hồi lúc mới cưới, tuy khó khăn nhưng hai vợ chồng luôn chia sẻ và thông cảm cho nhau. Tuy đôi lúc cũng có cãi vã nhưng tình cảm vẫn mặn nồng. Bây giờ cuộc sống thoải mái tinh thần hơn chút nhưng lại chồng chất khó khăn, quá nhiều thứ fải lo, quá nhiều thứ fải bon chen. Những cuộc cãi vã triền miên, những ngày chiến tranh lạnh sao mà dài lê thê. Sự chia sẻ ngày càng ít đi, cái tôi của hai quá lớn. Muốn tạo chút lửa cho cuộc sống mà lửa không bùng cháy nổi nó cứ im ỉm. Mình đang trải qua một giai đoạn quá khó khắn.Mình cứ trăn trở và suy nghĩ mãi, mình luôn cố gắng thay đổi từng ngày, cố gắng sống hoà thuận, chỉ ước mong một điều là được sống vui vẻ và hạnh phúc, mà sao khó thế. Chắc do tính cách quá khác biệt, đứa nào cũng ưa đối phương ngọt ngào yêu thương quan tâm mình nhưng đối phương lại k thể nên ngày càng thấy vọng. Đôi lúc một thói quen quá đà của đối phương cũng làm tình cảm rạn nứt.Dạo này mình hay cáu gắt khi chồng chơi game. Mình hiểu là chồng mình đang trải qua thời điểm khó khăn của công việc. Cần chút thời gian để thư giãn và luôn giải toản stress bằng game. Mình không hiểu sao nữa, mình ghen với cái game của ổ hay sao nhỉ. Cứ thấy chồng ôm cái máy chơi game là mình lại ghét, mình muốn chồng cùng xem phim, chia sẻ, cùng đi dạo, cùng chơi thể thao, cùng ra ngoài gặp gỡ bạn bè chứ không fải tối nào cũng ôm game. Dù biết đó là thú vui duy nhất nhưng mình vẫn ko thể chấp nhận được. Mình càm ràm, mình nhăn nhó, đó không fai giải pháp tốt mà còn rạn nứt tình cảm làm chồng mình càng khó chịu, cố gắng làm cho chồng thư giãn bằng cách chơi thể thao, bằng những niềm vui khác nhưng mình bất lực. Đôi lúc chỉ vì chuyện nhỏ game mà lại cãi nhau um xùm. Thú vị nhỉ, nhà người ta cãi nhau vì chăm sóc con, có nhà lại cãi nhau vì chồng suốt ngày bạn bè nhậu nhẹt, có nhà lại cãi nhau vì chồng quá đam mê công việc mà không quan tâm đến vợ. Còn nhà mình cãi nhau vì...? Những lúc cãi vã làm cho con người ta mất khôn làm tổn thương nhau bằng những lời lẽ thô lỗ dù biết rằng diều đó không đáng. "Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau", câu này mãi vẫn không áp dụng được. Mật ngọt chết ruồi mà, chỉ cần nói nhỏ nhẹ,,Chân lý đơn giản vậy mà cả hai vẫn k thực hiện được. Đứa nào cũng nóng nảy, không kiềm chế được, cứ tuôn ra những lời cay độc làm tổn thương nhau. Cả tuần nay, hết hiểu lầm rồi đến cãi vã, không khí nặng nề, Mình cứ như điên muốn nói mà không thể mở miệng, muốn làm k khí vui vẻ nhưng về đến nhà thấy chông ôm máy là mình lại ghét không chịu được. Hic, một tuần buồn, ảm đạm. Hình như chưa bao giờ mình làm gì hay đạt được điều gì đó mà ko trải qua khó khăn. Sao con đường mình đi nhiều chông gai thế nhỉ. Sao bạn bè, anh chị mình lại bằng phẳng thế nhỉ. Chắc là do tính cách mình tạo ra mà thôi. ..Ôi, một “chợ than”. “Sao bán hoài mà k hết đống than nhỉ”………….???????????????? Dạo này mình tâm trạng quá, muốn nói muốn viết thật nhiều nhưng chẳng biết viết gì.