Một kỳ nghỉ dài và buồn đã qua. Ở nhà một mình, OX đi Hà Nội, trời thì nắng nóng cháy da, muốn ra ngoài chơi nhưng thấy ngại vì nắng nóng thế là trốn ở nhà làm việc. Làm suốt ngày đến tối đi ngủ, hic. Ngay lúc OX đi thì mình lại bị bệnh mới điên chứ, thế là qua mẹ xin cơm. Bà già ở nhà một mình cũng buồn, ai cũng đi hết. Chỉ có hai mẹ con thủ thỉ với nhau. Mấy ngày nghĩ lễ, trời mưa vài giọt đến nỗi không ướt nỗi đường xá, làm thời tiết càng oi bức. Chỉ muốn ngủ và ngủ. Hic. Mà faỉ công nhận phục mình ghê chứ, ở nhà làm việc quá trời, những sản phẩm cực đẹp và cool nhé. Làm xong mình tự sướng luôn. Cảm thấy sung sướng và thỏa mãn. Haha. Rồi một tuần cũng trôi qua lẹ, OX về, nhịp sống lại cân bằng, mình không ăn ngủ thất thường, ko ham việc nữa. Dạo này công việc mình ngập đầu cứ xoay như chong chóng, hết việc cty đến việc nhà đến việc làm thêm.Mình lại ham việc nên cũng không có thời gian để nghỉ ngơi nhiều. Mà dạo này tâm trạng mình lại không vui hay lo lắng. Bữa chị Hải tặng mình cuốn "Đan ô sao hỏa, đàn bà sao kim". Mình tính đọc để suy nghĩ thoáng hơn và cảm thấy tâm trạng vui hơn nhưng vẫn chưa đọc được. Mình có cái tật cầm sách lên là ngủ. Haha. Đọc được có vài trang là buồn ngủ. Botay mình. Không hiểu sao mình cứ cảm thấy thiếu cái gì đó. Thiếu lửa cho cuộc sống. Nhiều thứ mình mong muốn nhưng ko có thứ nào làm được cả. Toàn trái ngược ko ah.
Hôm bữa lễ Giổ Tổ Hùng Vương đi chơi với QC team, vui và buồn cười. Lâu rồi mới có đi team building vui và thoải mái như vậy. Tuy nhiên đi chơi mới thấy mình già rồi. Cơm áo gạo tiền làm mình già rồi, không còn ham hố quậy như xưa. Hihi. Nói vậy thôi chứ thấy xếp mình già hơn mình đó thôi mà vẫn chịu chơi và quậy tới bến mà. Haha.
Cv của hai đứa trên cty dạo này cũng không ổn. Một đứa thì cũng k nhiều việc, dự án ít mà, làm cùng lúc 2 dự án mà thấy phè phỡn. Còn một đứa thì chán việc. Thiệt là cái năm Cọp. Đầu năm thấy không suôn sẻ, giữa năm thấy tệ không biết cuối năm có tốt hơn lên ko. Hay là mình mê tín quá nhỉ. Năm này là năm cuối tam tai. Ráng qua năm này mọi việc sẽ tốt mà. Haha, đọc cuốn Đắc Nhân Tâm rồi mà vẫn còn nghĩ vậy đúng là không chịu nổi.Con người tạo nên tính cách, tính cách tạo nên số phận. Mọi việc đến với mình đều do mình mà ra cả nhưng sao mình vẫn không chịu thừa nhận mà cứ đổ lỗi cho xui xẻo. Chẳng qua mình muốn trốn chạy, không muốn chấp nhận sự thật. Haha.